Hinh nen dien thoai de thuong,xo so truc tiep mien trung
Anh Hà Văn Quang, đang theo học chương trình thạc sĩ tại Đại học Công nghệ và Giáo dục Hàn Quốc (Korea University of Technology and Education) trong bài viết tham dự diễn đàn: "tại sao các nhà khoa học Việt ít có bài đăng trên tùng san quốc tế" cho biết, anh rất buồn vì nhiều người đang chỉ trích nhà khoa học Việt Nam.
"Tôi xin chỉ ra một số điểm để mọi người có cách nhìn đúng hơn về giới khoa học trong nước.
Thứ nhất là thông báo. Tôi xin lấy kinh nghiệm bản thân đưa ra một so sánh đơn giản. Khi tôi là nghiên cứu viên tại Viện Khoa học công nghệ Việt Nam, một trong cơ quan đầu ngành về nghiên cứu ở Việt Nam, tôi không có điều kiện truy cập và đọc các tùng san uy tín. Còn hiện nay, tôi đang là sinh viên thường ngày của một trường xếp hạng gần 100 ở Hàn Quốc. Hàng ngày tôi tìm và đọc các bài báo liên hệ đến lĩnh vực nghiên cứu của mình một cách dễ dàng.
Nếu ai đó từng học ở nước ngoài, hẳn các bạn tinh thần rõ tầm quan yếu của việc đọc báo. Đơn cử, chỉ một môn học ở trường, các sinh viên phải tìm đọc ít ra từ 5 đến 6 bài báo liên hệ, chưa kể đến các tài liệu tham khảo khác. Tôi nói điều này để mọi người mường tượng rõ số lượng bài báo mà một nhà khoa học cần và nên đọc khi muốn có nghiên cứu tốt, xứng tầm đăng trên các tùng san uy tín.
Với so sánh trên có thể nhận ra, giới khoa học Việt Nam thiếu thông báo - nhân tố chẳng thể thiếu đối với nghiên cứu. Xin nói thêm là việc dùng tiền đề tài, tiền dự án mua các bài báo hay đăng, tôi thấy không mấy khả thi bởi từ việc đề xuất đến việc ký duyệt mua các bài báo tốn khá nhiều thời kì. Hơn nữa, ai có thể nắm chắc một bài báo đúng là bài báo mình cần khi mới chỉ đọc được phần tóm lược? Tôi không làm được việc đó.
Nói một cách đơn giản, việc đăng bài báo về nghiên cứu của bản thân trên tùng san uy tín của thế giới về thực chất rưa rứa như việc bạn muốn tham dự một câu chuyện mà nhóm người đang đàm đạo. Vậy, điểm trước tiên bạn cần làm là lắng tai xem nhóm người đó đang nói gì, đưa ra luận điểm gì. Nếu không làm được việc này bạn sẽ nói điều gì đó hoàn toàn không liên hệ hoặc nói lại cái người ta từng nói. rưa rứa, nếu giới khoa học trong nước không đọc được các bài báo trên các tùng san uy tín, bạn nghĩ nhà khoa học có thể làm được gì?
Điểm thứ hai là cơ sở hạ tầng. giả tỉ khoa học Việt Nam có thể xem nhiều bài báo từ các tùng san uy tín thế giới, mọi người có nghĩ là sau đó nhà khoa học phải làm gì không? Họ phải làm thí điểm, mày mò nghiên cứu trên các thiết bị, từ đó mới có thể đề xuất và đưa ra nghiên cứu mới, rồi đăng bài báo chất lượng. Tôi nói trên kinh nghiệm của chính bản thân tôi vì tôi cũng gửi và đăng bài báo trên IEEE, (Institute of Electrical and Electronics Engineers, tạm dịch là "Hiệp hội các chuyên gia Điện – Điện tử", một hội nghề tại Mỹ nhưng có hội viên trên toàn cầu). Các bài báo nếu chỉ dựa vào nghiên cứu lý thuyết hay mô phỏng thì khả năng đăng thấp hơn nhiều với các bài báo có thí điểm thực tiễn.
Với giới khoa học Việt Nam. Họ có gì? Một cái máy tính, thậm chí còn cũ mèm, vài quyển sách với những tri thức căn bản và chưa được cập nhật. Vậy mọi người trông mong gì ở họ? Họ có đáng phải chịu sự chỉ trích của cả từng lớp không?
Trên đây chỉ là hai điểm rất dễ nhận thấy mà tôi muốn mọi người biết. Nghiên cứu khoa học không phải chỉ có tờ giấy, cái bút với cái đầu sáng ý là có thể làm ra những nghiên cứu đáng giá được các bạn ạ. Tôi nhấn nhiều nhà khoa học Việt Nam hiện nay bị bài toán "cơm, áo, gạo, tiền" át đi mong muốn và nhiệt tâm nghiên cứu. Mỗi người đều ở vị trí là người con, người cha, người mẹ. Họ không đáng trách khi họ phải tự ước mong khoa học để kiếm tiền báo hiếu bố mẹ, nuôi dạy con cái. Chính bởi vậy, những nhà khoa học dù trong môi trường khó khăn mà vẫn đứng vững và có những đóng góp lớn như thầy Nguyễn Phùng Quang thật sự là đáng quý.
Mong mọi người hãy có cái nhìn đúng đắn hơn, đa chiều hơn trước khi trách cứ nhà khoa học Việt Nam. Tôi cũng mong quốc gia có chính sách đúng đắn hơn để phóng thích tiềm lực của nhà khoa học.
No comments:
Post a Comment